Ảnh: Nguyễn Xuân Hoanh (Vĩnh Long Museum), Bản quyển của Viện Smithsonian & Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam – 2004.
Ảnh: Nguyễn Xuân Hoanh (Bảo tàng Vĩnh Long), Bản quyển của Viện Smithsonian & Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam – 2004.

Cách thành phố Long Xuyên 54 km về phía tây bắc là thị xã Châu Đốc. Bên nam của dòng sông Hậu là phố phường tấp nập của thị xã, bên bắc là những mái nhà sàn của ấp Phũm Soài, xã Châu Phong, huyện Tân Châu, tỉnh An Giang. Ấp có diện tích 4.900m2, với dân số khoảng 2.600 người Chăm. Họ sinh sống bằng nghề buôn bán nhỏ, thêu khăn và dệt vải tạo ra mặt hàng thổ cẩm, xà-rông tơ. Ngoài ra, một bộ phận cư dân làm nghề trồng lúa và đánh bắt cá.

Ấp có một thánh đường lớn và nhiều thánh đường nhỏ Hồi giáo nằm rải rác trong các khu dân cư. Mỗi ngày, các tín đồ hành lễ 5 lần. Ông Bảy Samay, 71 tuổi, nói : “Phong tục Hồi giáo chặt chẽ vậy đó”. Trưa thứ sáu hằng tuần là buổi cầu nguyện quan trọng nhất tập trung ở thánh đường lớn. Phụ nữ cầu nguyện ở nhà hoặc ở thánh đường nhỏ dành riêng cho nữ. “Theo giáo lý, con gái Chăm không được giao tiếp với nam giới ở những nơi đông người”, lời ông Bảy Samay. Các em bé từ 7 tuổi đều đến trường Hồi giáo cạnh thánh đường để học kinh Coran và chữ Ả Rập.

Các thành viên nhóm nghiên cứu:

• Ngô Thị Xuân Mai (Trường Đại học An Giang)
• Vũ Hồng Thuật (Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam)
• Nguyễn Thành Phương (Trường Đại học An Giang)
• Nguyễn Xuân Hoanh (Bảo tàng Vĩnh Long)
• Lê Thị Thu Thủy (Bảo tàng An Giang)
• Nguyễn Thị Thu Vân (Bảo tàng TP. HCM)

Bản quyển của Viện Smithsonian & Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam – 2004.